Tâm sự ĐắkLắk

Đắk Lắk xa rồi, tôi qua miền đất lạ. Giữa bao người sao vẫn thấy đơn côi... Tôi trăn trở hiểu phận người xa xứ. Thao thức đêm dài, nghe tiếng vọng thời gian...

 

Sau buổi gặp mặt ở ĐắkLắk, mình định phải viết ngay một bài cho trang web của lớp. Dự định là vậy nhưng rồi lại bị công việc cuốn trôi đi cho tới tận bây giờ.

Hôm gặp nhau, một bạn đã nói: “Ừ, mới đó mà đứa nào cũng xấp xỉ 60 rồi”.

Một khoảng thời gian dài đến ba bốn mươi năm mà vẫn là “mới đó” thì quả thật lạ kì!. Bấy nhiêu thời gian đã đủ cho nhiều người trong chúng ta thành ông bà nội ngoại. Bấy nhiêu thời gian đã đủ cho nhiều người lê bước giang hồ khắp mọi miền tổ quốc. Với mình cũng vậy, đã bao chuyến đi rồi không thể nào nhớ hết!. Rất nhiều trong những chuyến đi đó đã qua đi mà chẳng để lại tí vết tích gì. Thế nhưng những dịp gặp gỡ bạn bè trên đường công tác hoặc khi các bạn ghé ngang Nha Trang và nhất là những dịp họp trường, họp lớp luôn để lại trong lòng mình những dấu ấn khó phai mờ.

Bọn chúng mình, bây giờ mỗi người một cảnh khác nhau. Thôi thì mặc kệ những điều khác biệt, gặp nhau đây thì chúng ta đều có một điểm chung, đó là nhớ về nhau, quan tâm và sẳn sàng chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Bọn mình gặp nhau để được nhắc lại những kỉ niệm xa xưa mà chúng ta từng quên mất, gặp lại nhau để thấy mình trẻ lại, vẫn hăng hái cải vả đúng sai, vẫn nhiệt tình trêu chọc để được giận, được hờn và vẫn sôi nổi hát ca như thuở còn lứa tuổi đôi mươi.

Những bạn vừa qua vắng mặt ở ĐắkLắk, dù vì lí do gì cũng thật đáng tiếc phải không các bạn? Mỗi một ngày qua đi, các bạn có nhận thấy là bạn mới thì khó tìm mà bạn cũ cứ vơi đi.

Vì vậy mình thật lòng mong muốn các bạn, nhất là các bạn chưa từng họp lớp hãy thật quyết tâm và cố gắng một lần gặp gỡ nhau để thấy thật ấm lòng trong vòng tay bè bạn.

Hẹn sớm gặp lại nhau đông đủ ở Phú Yên, mùa hè 2015!

Xin các bạn đừng quên theo dõi thông tin về mọi người và về chính mình trên trang web “Lyk1hue.org” của lớp.

 

Để kết thúc bài viết này, xin tặng các bạn một bài thơ không đề:

ĐắkLắk ngày gặp nhau

Tiếng cười vang rộn rã

Tâm sự đầy vơi, ngày như ngắn lại

ĐắkLắk buổi chia ly

Tay nắm tay từ biệt

Nồng ấm tình thân, quyến luyến nỗi niềm

Đắk Lắk xa rồi, tôi qua miền đất lạ

Giữa bao người sao vẫn thấy đơn côi

Chiều mưa, rừng cây rì rào tiếng lá

Phòng trọ đìu hiu, thấm đẩm nỗi buồn

Đêm Mátxcơva bóng tối mãi không về

Tôi trăn trở hiểu phận người xa xứ

Thao thức đêm dài, nghe tiếng vọng thời gian

Bạn bè ơi, phút giây này chợt nhớ

Hãy về đây ru tôi vào giấc ngủ

Giấc ngủ êm đềm trên mảnh đất quê hương.

 

Tháng 8/2014.

Vĩnh Hào